4 sự khác biệt lớn giữa những người bất mãn với công việc và những người cảm thấy rất hài lòng với công việc.
“Động cơ bên trong” là điểm mấu chốt! Bạn ổn chứ?
Trong thế giới kinh doanh ngày nay, “tái kỹ năng” (học lại) đang thu hút sự chú ý.
Bản chất của việc đào tạo lại kỹ năng là để “học các kỹ năng và kỹ thuật cần thiết trong tương lai trong một xã hội đang thay đổi” và “thái độ học hỏi”, hay nói cách khác, “khả năng tự học” là rất quan trọng.
Shunsuke Takahashi, người có hơn 30 năm nghiên cứu về nhân sự và quản trị nhân sự, đã xuất bản cuốn sách mới “Kỹ năng tự học để lập nghiệp – 50 gợi ý để trở thành một nhân tài chuyên nghiệp xuất chúng”, giải thích đầy đủ về “Cách học của một người trong xã hội“ trong một cuốn sách. Cuốn sách đã trở thành chủ đề nóng khi được tái bản ngay sau khi phát hành.
Ông Takahashi, người từng là đại diện chi nhánh Nhật Bản của một trong những công ty tư vấn nhân sự hàng đầu thế giới và cũng là “người đi đầu trong lý thuyết nghề nghiệp”, người đã truyền bá khái niệm “cú sốc nghề nghiệp” ở Nhật Bản, cho biết: “Những người thấy công việc của họ có ý nghĩa. Tôi sẽ giải thích 4 điểm khác biệt của những người không cảm thấy điều đó.
“Động cơ bên trong” của bạn để làm việc là gì?
“Những người có thể thấy công việc của họ có ý nghĩa” và “những người không thấy thế”. Sự khác biệt giữa hai là gì?
Trên thực tế, điều khiến công việc trở có ý nghĩa là khác nhau ở mỗi người.
Mỗi chúng ta đều có một “động lực bên trong”. “Động lực bên trong” ở đây đề cập đến những đặc điểm riêng biệt mà một người có bên trong tâm lý.
Ví dụ, ngay cả khi bạn làm cùng một công việc,
★ Tôi muốn được mọi người cảm ơn (mong muốn đánh giá cao)
★Tôi muốn đạt được mục tiêu của mình (mong muốn đạt được)
★ Muốn đánh bại đối thủ (ham muốn cạnh tranh)
Động lực là khác nhau đối với mỗi người.
Động lực bên trong là yếu tố quan trọng tạo nên “bản sắc riêng”, và khả năng được thể hiện qua “bản sắc riêng” này trở thành “sức mạnh cá nhân”.
Nếu bạn làm việc bằng cách sử dụng thế mạnh của chính mình, công việc của bạn sẽ có xu hướng trở nên độc lập và tự chủ hơn. Đồng thời, bạn sẽ cảm thấy “có ý nghĩa” và bớt căng thẳng hơn.
Trong thời kỳ tăng trưởng cao, khi “của cải vật chất” là một xu hướng chính trong xã hội, thì “tiền lương” và “sự thăng tiến” có được nhờ công việc là nguồn gốc của sự hài lòng của mọi người.
Ngày nay, điều quan trọng đối với những người đi làm là có được “sự hài lòng bên trong công việc” có được từ “động lực” và “sự phát triển bản thân” hơn là “sự hài lòng trong công việc bên ngoài” được đo bằng tiền bạc và địa vị xã hội.
Không giống như “sự hài lòng đối với công việc bên ngoài” được đo bằng thước đo bên ngoài sử dụng một trục cố định, thước đo “sự hài lòng đối với công việc bên trong” thay đổi tùy theo từng người. Do đó, bạn phải tự đo lường nó.
Từ trang tiếp theo, chúng ta hãy giới thiệu một cách cụ thể “bốn điểm khác biệt giữa những người thấy công việc của họ có ý nghĩa và những người không thấy như vậy.”
Câu hỏi đầu tiên là, “Bạn có hoàn toàn say mê với công việc của mình không?”
[1] Bạn có đang mải mê với công việc không?
Theo “Phân tích Kinh tế Lao động Phiên bản 2019” của Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi, những người cảm thấy “tự hào” và “ý nghĩa’’ trong công việc, làm việc chăm chỉ, có sức sống từ công việc và một trạng thái sống động được cho là “mức độ dấn thân tham gia vào công việc” là cao.
“Tôi có được sức sống từ công việc của mình và cảm thấy tràn đầy sức sống” (Vitality)
“Tôi cảm thấy tự hào và đáng giá trong công việc của mình” (Nhiệt tình)
“Tôi nhiệt tình với công việc của mình” (ngắm)
“Tham gia công việc” được định nghĩa là trạng thái mà cả ba điều này đều ở đúng vị trí.
Ngoài ra, “dấn thân vào công việc” là cách cần thiết để duy trì “trạng thái tinh thần khỏe mạnh” khi bạn đang tập trung vào công việc. Tóm lại, có thể nói đó là thứ tạo ra sự hài lòng trong công việc.
Có thể nói, những người cảm thấy công việc của mình xứng đáng có ba đặc điểm: “năng lượng”, “sự nhiệt tình” và “sự đắm chìm” trong công việc.
Tự học và tự chủ nghề nghiệp là điểm mấu chốt.
Theo nghiên cứu được thực hiện bởi giáo sư trường đại học Hosei Tsunetaka Ishiyama, có hai yếu tố để “tự chủ nghề nghiệp”:
(1) Cam kết về chuyên môn
(Đào sâu và mở rộng chuyên môn của một người)
②Tạo nghề
(Chủ động nắm bắt công việc và khiến nó trở nên đáng làm hơn)
“Quyền tự chủ trong sự nghiệp” được trung gian bởi hai yếu tố này là “Dấn thân vào công việc” tức là cảm thấy công việc có ý nghĩa, bằng sự tự nguyện dẫn đến trạng thái thoải mãn. Trước tiên, là phải “học một cách chủ động” để thực
và “sự gắn bó với công việc” dẫn đến trạng thái tích cực, mãn nguyện và lành mạnh. Trước hết, điều quan trọng là phải “học một cách chủ động” để dấn thân vào chuyên ngành của mình.
Thứ hai là, “Bạn có đang xây dựng mối quan hệ với nhiều người khác nhau không?”
[2] Bạn có đang xây dựng mối quan hệ với nhiều người khác nhau không?
Những người thấy công việc của họ bổ ích hơn có nhiều khả năng xây dựng mối quan hệ tốt với nhiều người khác nhau. Một xã hội cởi mở, một “xã hội tin tưởng,” được xây dựng dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau và xây dựng các mối quan hệ hợp tác.
Để xây dựng mối quan hệ tin cậy với nhiều người khác nhau trong các mối quan hệ con người cởi mở như vậy và để mở rộng các mối quan hệ này, cần phải luôn nắm bắt các cơ hội bên ngoài công ty.
Các tổ chức có mục tiêu tạo ra một “xã hội tin tưởng” luôn cởi mở
với thế giới bên ngoài, để “lực hướng tâm” hoạt động bình thường, đối với mỗi thành viên cần nâng cao lực hướng tâm bằng “tầm nhìn”, “sứ mệnh”.
“Lực hướng tâm” được tăng cường thông qua “tầm nhìn”, “sứ mệnh” được nâng cao, bạn sẽ có thể tự hào ra ngoài và xây dựng mối quan hệ tin cậy với nhiều người khác nhau.
Sự khác biệt giữa Nhật Bản và Trung Quốc? Tầm quan trọng của tầm nhìn và sứ mệnh
Về “lực hướng tâm” dựa trên “tầm nhìn” và “sứ mệnh”, tôi rất ấn tượng với câu chuyện tôi nghe được tại một công ty hỗ trợ phát triển nguồn nhân lực của Nhật Bản chuyên đào tạo cho các nhà quản lý người Trung Quốc của các công ty Nhật Bản tại Trung Quốc.
Các nhà quản lý Trung Quốc rất coi trọng việc truyền đạt “tầm nhìn” và “sứ mệnh” của công ty cho cấp dưới.
Điều này là do, không giống như ở Nhật Bản, việc thay đổi công việc là chuyện thường ngày ở Trung Quốc, nơi nhân viên có “lực ly tâm”.
Để gắn kết cấp dưới với nhau, điều quan trọng là làm cho họ tự hào rằng công ty của họ đang hoàn thành sứ mệnh xã hội của mình.
Thứ ba là, “Có bạn bè nào có thể học hỏi lẫn nhau trong ‘cộng đồng ngang’ không?”
[3] Bạn có những người bạn có thể học hỏi lẫn nhau trong “cộng đồng ngang” không?
Trong thời đại thay đổi nhanh chóng, điều quan trọng là phải học độc lập, “học chủ động” khi mà hình thành sự nghiệp tăng sự “hài lòng trong công việc”, “ý nghĩ công việc” bằng việc tận dụng sự biến đổi mà không phớt lờ sự biến đổi của thời cuộc.
Nếu bạn không có một “cộng đồng học tập” trong công ty của mình, thì việc tìm và tham gia một cộng đồng bên ngoài cũng rất hiệu quả.
Ví dụ, nếu bạn đang hướng tới một kỳ thi kiểm tra trình độ nào đó, trong nhiều trường hợp sẽ có một cộng đồng học tập giữa những người có cùng mục đích.
Nó không phải là một bài kiểm tra trong đó câu trả lời đúng được chọn từ nhiều lựa chọn, mà là một bài kiểm tra đòi hỏi sự phát triển của một “lý thuyết về bản thân”, trong đó “suy nghĩ của chính mình” được làm rõ và phổ biến, sẽ có một cộng đồng tự cùng tự học, để chúng ta tham gia vào đó và học hỏi lẫn nhau.
Bạn có “bạn học lẫn nhau” bên ngoài công ty không?
Cái này giống như khoá học giáo giục và bằng cấp của “hệ thống tự luận”, nhiều trường hợp quan hệ trong cộng đồng các người học tự sinh ra một cách tự nhiên.
“Ghi nhớ” là một việc đơn độc nhưng, “hệ thống tự luận” là học hỏi lẫn nhau, hay là những người đã có được bằng cấp trước thì làm việc “hỗ trợ học”, đây thực sự là một chỗ kích thích học hỏi lẫn nhau.
“Ghi nhớ” là một nhiệm vụ đơn độc, nhưng trong Lý thuyết bản thân'', mọi người học hỏi lẫn nhau hoặc những người đã có bằng cấphỗ trợ việc học”. “là.
Trong công việc những người cảm thấy công việc có ý nghĩa, thì càng có khả năng là có bạn bè từ các cộng đồng ngang ở bên ngoài công ty học hỏi lẫn nhau. Để mắt nhìn ra ngoài, tìm xem những cộng đồng ngang của các công ty chéo đang ở nơi đâu, và hay cùng tham gia vào đó.
Câu hỏi thứ tư và cũng là câu hỏi cuối cùng là, “Bạn có đang củng cố sức mạnh của chính mình, điều cần thiết để có được công việc có ý nghĩa xứng đáng không?”
[4] Bạn đã củng cố “sức mạnh” cần thiết để nhận được công việc có ý nghĩa xứng đáng chưa?
Khi bạn làm việc bằng cách phát huy điểm mạnh của mình phù hợp với động lực bên trong, bạn sẽ ở trong trạng thái khỏe mạnh về mặt tinh thần ngay cả khi bạn mệt mỏi về thể chất.
Vì vậy, làm thế nào chúng ta có thể củng cố và đa dạng hóa “sức mạnh” của mình để đạt được “sự hài lòng trong công việc nội tại” có được từ “công việc có ý nghĩa” và “sự phát triển bản thân”?
Đó là lúc “tự học” phát huy tác dụng. Những người cảm thấy rằng công việc của họ là “có ý nghĩa“ luôn củng cố “sức mạnh” của họ thông qua “tự học” để có được “sự hài lòng trong công việc”.
Vì vậy, làm thế nào chúng ta có thể phát huy thế mạnh của mình?
“Tự học” cần thiết để “rèn giũa điểm mạnh”
Như tôi đã đề cập ở phần đầu, “sự hài lòng bên trong công việc” có được từ “có ý nghĩa“ và “sự phát triển bản thân” đã trở nên quan trọng đối với những người đang đi làm.
“Sự hài lòng trong công việc” này làm cho “việc kéo dài công việc” có thể xảy ra trong trạng thái tâm lý lành mạnh. “Job Stretch” có nghĩa là “mở rộng công việc của chính bạn”.
Để củng cố và đa dạng hóa thế mạnh của bản thân, cần phải có ý thức “job stretch” trong công việc hàng ngày, tức là “mở rộng việc của mình”.
Ngoài ra, việc học “kỹ năng mới” bằng cách “tự học” cũng rất quan trọng.
Ví dụ: nếu động lực bên trong của bạn là “giải thích cho người khác và được hiểu (mong muốn khẳng định bản thân)”, để tăng thêm “giá trị mà bạn cung cấp”, hãy học “kỹ năng truyền đạt ngay cả những vấn đề trừu tượng theo cách dễ hiểu”. hiểu cách thức”.v.v.
Đồng thời tăng tính “độc lập” và “tự chủ” trong công việc, hãy học cách độc lập và “mở rộng công việc” sang giai đoạn tiếp theo. Bằng cách lặp lại điều này, bạn sẽ nắm bắt cơ hội để tận dụng tối đa “sức mạnh” của mình.
Bằng mọi cách, tôi muốn mọi người hướng tới mục tiêu “làm việc căng thẳng” và bắt đầu một cuộc “tự học” mới để trau dồi “thế mạnh” của mình. Đây là cái mà chúng tôi gọi là “sự phát triển nghề nghiệp tự chủ”.
Theo Toyokeizai